[爆卦]Yub是什麼?優點缺點精華區懶人包

雖然這篇Yub鄉民發文沒有被收入到精華區:在Yub這個話題中,我們另外找到其它相關的精選爆讚文章

在 yub產品中有16篇Facebook貼文,粉絲數超過1萬的網紅Chú Ghast,也在其Facebook貼文中提到, Yub !...

 同時也有9部Youtube影片,追蹤數超過101萬的網紅もももチャンネル☆MOMOMOChannel,也在其Youtube影片中提到,ご機嫌にダンスを踊るももちゃんです。何の踊りなのかは分からないですが多分脳内再生で音楽が流れてそれで踊っているんだと思います。 動画の内容とは関係のない誹謗中傷(悪口・悪質な嫌がらせ・本人が見たら傷つく言葉や内容) コメントの内容は問題なくても、汚い言葉や人が読んで不快な言葉遣いで投稿されたコメン...

  • yub 在 Chú Ghast Facebook 的精選貼文

    2020-09-26 09:38:08
    有 354 人按讚

    Yub !

  • yub 在 Bà Dì Nulo Facebook 的最佳解答

    2020-05-14 14:00:00
    有 325 人按讚

    #mentor_in_spotlight #2k2_nulocareer (tìm bài cũ search hashtag này)
    Mentor #8: Học Luật Kinh Tế có nên giới hạn bản thân phải 1 bước lên làm Luật sư?
    contact của mentor Hoài Tú https://www.facebook.com/tupham3001

    Post này là dành cho Tú nên phần reply thắc mắc dưới post này là của Tú <3
    .

    Hi dì yêu và các bạn cũng yêu nốt,

    Mình tên Tú, bạn có thể gọi mình là Kiểng, biệt danh này nghĩa là "Nuôi để làm kiểng chứ không làm được cái gì hết!" - trích nguyên lời ba mình *gớt nước mắt*. Mình 23 tuổi rồi, không già đến nổi lạc nhịp với trend (cũng coi lai-chym của cô Minh Hiếu gọi là thường nhật), cũng không còn "trẻ trâu" gì nữa, mọi người hay gọi là cái tuổi bấp bênh, sóng vạt chổ nào trôi đi chổ đấy.

    Cảnh báo là bạn sắp nghe câu chiện của cu gái học ngành luật kinh tế 23 xuân xanh nhưng chưa tốt nghiệp đại học, đam mê viết lách văn vở và đã kinh doanh thất bại 12 lần. Đức tin của đời mình hầu như gắn với một câu nói "Con người ta về sau này thường hối hận về những việc mình chưa từng làm hơn là những việc đã thất bại." Vậy nếu bạn cũng là những người trẻ muốn đi trên những con đường "điên loạn" như mình, thỏa lắp những gì tuổi trẻ "được sai", đâm đầu vì những đam mê mà ai nhìn vào cũng lắc đầu ngao ngán. Vậy thì ngồi/nằm/dựa lưng một ít phút chia sẻ cùng mình, thậm chí chúng ta không cùng ngành nghề lĩnh vực, tin rằng câu chuyện của mình ít nhiều truyền được cho bạn một tí ti động lực "chiến đấu" trên hành trình xây dựng cuộc đời đầy gian khó này. À và mình cũng là một bạn nhỏ giỏi lắng nghe và đọc hiểu tiếng Việt đấy *chái chym*.

    --- Tâm sự số 1: TÚ KIỂNG và CUỘC KINH DOANH SỐ 13
    Vâng, mình đã thất bại 12 lần trong chuyện mua bán đổi chát. Lần đầu đời bắt nguồn từ năm lớp 3, những năm hai lẻ mấy, trò chơi top trendy số 1 với bọn con gái tiểu học bấy giờ là tô tranh công chúa *yub, chính nó đó*, với giá từ 500đ - 1.500đ tùy tranh, giành nhau mua không kịp. Lúc đó mình chơi thân với một bạn nam, gia đình gọi là khá giả đương thời trong vùng, khoe với mình mua được một cái máy in tranh (gọi máy cho sang chứ đó là một cái cặp bằng nhựa, bạn bỏ giấy, mực, các miếng ghép hình đầm váy công chúa vào ép lại, ta đa có ngay 1 tranh tô như tiệm). Tham vọng thành "doanh nhân học đường" của mình bắt đầu bùng cháy từ dạo ấy, 2 đứa in tranh bán bá đạo khắp toàn trường, với khiếu thẩm mỹ của bạn nam đó và cái miệng gạ gẫm của mình, "doanh thu" cứ gọi là tràn trề túi. Tất nhiên, một "doanh nhân thành đạt" đương thời đã hoàn toàn chiếm trọn trái tim khách hàng nữ, không thể bỏ qua khách hàng nam tiềm năng (trò đập hình thẻ bài và bắn bi chính là 2 trò chơi xen kẽ của bọn con trai thời ấy, cơ bản một thèng con trai ngoài giờ học một là sẽ thấy nó ngoài sân bắn bi, hai là ngoài hành lang thi nhau đập hình). Mình bắt đầu lân la làm quen, thân thiết với những cao thủ, cầu xin/mua với giá rẻ/năn nỉ chúng nó, rồi lấy thẻ bài và bi bán lại với giá thị trường, thỉnh thoảng với giá siêu chát bằng những câu chuyện đồn thổi kiểu như "đây là viên bi bất bại", "đây là tấm thẻ bài siêu hiếm", bla bla bla. Và đùng, lần đầu tiên trường tiểu học phải ra quy định cấm học sinh tiểu học kinh doanh mua bán trong nhà trường, vì n hệ lụy của kinh doanh trong môi trường giáo dục, đế chế của cu gái "doanh nhân tiểu học" sụp đổ. Rồi trung học cơ sở, trung học phổ thông và đại học, mình kinh doanh đủ thể loại và cũng thất bại vì đủ lí do. Có lúc là đi lấy hàng về, lên nhầm xe bus, chở tận tít cái "hoang đảo" nào không biết, đón xe ôm về mất hết tiền vốn (thật ra là âm nặng). Có lúc là thỏa thuận không rõ với chủ shop làm sản phẩm handmade, hàng sai trầm trọng, khách gank tan nát.
    Cuối cùng, bây giờ mình đang chuẩn bị kinh doanh nông sản, hy vọng sản phẩm địa phương được nhiều người biết tới và giải quyết được đầu ra cho nông dân quê mình, thành một thương hiệu nông sản xưng bá võ lâm mà không bao giờ phải đứng kế 2 từ "giải cứu". Đối với bất kì "cuộc chiến" kinh doanh nào, mình cũng đã mong rằng nó là lần cuối, kể cả khi là một đứa nhỏ tiểu học hay một thiếu niên trung học, lần thứ 13 này cũng như vậy, mình đã học được không ít bài học kinh nghiệm và rất nhiều "cú vả" đau nhớ đời. Việc xác định giá trị kinh doanh là điều cực kì quan trọng, bất kể vốn bắt đầu từ bao nhiêu, quy mô ra sao, sản phẩm đặc biệt hay là thông thường, bất kì cuộc kinh doanh nào cũng là một chương lớn trong đời bạn nếu bạn nghiêm túc nhìn nhận nó. Chỉ là đi trên một con đường, tự tay phá bỏ đi cây cầu nhỏ để thoát thân phía sau lưng, lao mình về khúc gập gềnh phía trước, chỉ vậy thôi.

    --- Tâm sự số 2: TÚ KIỂNG và NIỀM ĐAM MÊ VIẾT LÁCH VĂN VỞ
    Mình mê môn văn, môn học mà nhiều bạn bắt đầu những giấc ngủ và ngao ngán. Nghề tay trái của mình hiện nay là Freelancer mảng Content, cũng vì mê được viết, được là mình. Năm cấp 2, khi mà trường học bắt đầu chiêu mộ học sinh đi thi học sinh giỏi các môn học, gia đình liền muốn mình chọn một trong combo toán-lí-hóa-sinh (khi đấy combo này vẫn còn là thiên thần nên mình cân được, chứ phổ thông nó trở thành ác quỷ, quay qua con bạn ngồi cùng mượn cây thước quay lại mất cmn gốc). Đấy là gia đình muốn nhưng mình thì không, khi "F4" ấy đi ngang qua cuộc đời mình, mình không hề xao xuyến cảm nắng hay gào thét sung sướng, chàng "Văn" đã chiếm trọn tâm trí mình mất rồi, mình liền xách giấy bút đăng kí ôn thi học sinh giỏi văn. Lớp ôn luôn là buổi tối và cuối tuần, mình xạo sự lươn lẹo bảo là đi chơi, ăn đòn ăn chửi hay gì thì mặc kệ. Chỉ là vào một ngày đẹp trời lúc 3h sáng, mình khăn gói đòi ba mình chở đến trường để đi thi, ba mình còn ngáy ngủ chưa biết chuyện gì xảy ra, chỉ thấy mình khóc la đòi sống đòi chết để được đi thi văn. Kịch bản này một lần nữa diễn ra vào năm cấp 3, mặc dù lần trước đã đạt một chút thành tích, nhưng khôgn ai ủng hộ mình đi con đường văn vở, mình lại trở thành một đứa lông bông ăn chơi suốt vài tháng trong mắt người nhà và lại đòi chết sống đi thi trong một ngày trời chưa kịp sáng (mình ở ngoại thành nên xa trường thi lắm). À còn tình hình của mình với các anh F4 Toán-lí-hóa-sinh lúc này ấy hả, nếu khoảng cách là 1000 bước, các anh chỉ cần bước 1 bước, em sẽ lùi 999 bước còn lại (vậy nha đừng ai hỏi toai về các anh ấy nữa).
    Bây giờ thì mình vẫn kiếm cơm, kiếm mì gói bằng viết lách.
    Cu gái Content trong tưởng tượng: Sáng cafe nhẹ nhàng ngắm cảnh, trưa nháy nháy chuột vài cái gửi khách hàng rồi thảnh thơi ăn trưa, chiều check tin nhắn khách đã chuyển khoản, tối lại check-in hàng quán, cuộc sống thi ca tràn đầy ý thơ.
    Cu gái Content trong thực tế: 2-3h sáng chạy deadline thục mạng, ngã ra ngủ vì quá mệt, sáng bật dậy check tin khách đòi sửa lần thứ n, trưa húp vội tô mì, chiều dùng 7749 công cụ, ứng dụng liên hệ van xin khách cũ thanh toán, nàn nỉ khách mới check final, tối lại đi rao bán bản thân, ôm mặt ngồi khóc than + tự chửi khách tự nghe rồi lại chạy deadline tới khuya. Vậy đó, không chỉ Content, mà công việc sáng tạo đốt chất xám hiện nay vẫn còn bị đánh giá thấp, trả bèo bọt như tư thiện, thật sự mỗi thành phẩm xuất ra đều là đứa con tinh thần, nên dù phải úp mì gói 1 ngày 3 bữa, 1 tháng 30 ngày thì mình cũng không bao giờ nhận một cái giá "rẻ mạt" không đáng với công sức bỏ ra lần nữa. Đã từng có một lần như thế, "đứa con" bị đối xử như đồ bỏ mặc dù nó không đáng bị như thế, mình cảm thấy chính bản thân khi bắt đầu đã không tôn trọng nghề, như có một ngòi bút cắm vào tim, mình đã đau đớn như vậy đó. Nên lời khuyên là khi bắt đầu làm công việc tự do, nơi mà không ai quy định văn phòng, đồng phục, thời gian cố định hay quá trình làm việc, hãy tôn trọng và định giá hợp lí cho chính bản thân. Mình thì đang cố gắng 3-5 năm nữa, ra được một cuốn sách, lưu lại một tác phẩm lớn cho đời mình.

    --- Tâm sự số 3: TÚ KIỂNG và KHAO KHÁT LAN TỎA NHỮNG GIÁ TRỊ TÍCH CỰC
    Để chọn ai đó theo dõi và chia sẻ công việc công sống, mình cũng đã từng chọn rất nhiều người nổi tiếng thành công và tài giỏi, kiểu như mình thì chẳng có cửa nào đâu. Song mỗi ngày sau này, mình lại càng phát hiện ra một người "bình thường" và có thể chia sẻ lắng nghe mình thật sự, một người bạn như vậy cũng nên có lắm. Mình đã viết những dòng này với hy vọng trở thành một người bạn như vậy đó. Một người bình thường, học vấn bình thường, vẻ ngoài bình thường, cuộc sống bình thường, tính cách bình thường (mà thi thoảng cũng bất thường). Mình học luật kinh tế này, mình đang bắt đầu kinh doanh này, mình còn làm content nữa, mình từng đi thực tập hành chính nhân sự đó, đã làm công việc công tác sinh viên ở trường học, mà nhắc tới trường học mình cũng là một sinh viên khá là năng nổ hoạt động đó, việc làm thêm cũng phải đếm hết đầu ngón tay và mượn thêm đầu ngón chân đó, có vẻ "đa cấp" một tí nhưng miễn là nó giúp thế giới của mỗi chúng ta, mình và các bạn, có thể giao nhau ở điểm nào đó. Ngay cả khi không có điểm nào chung, mình cũng muốn lan tỏa nhiều hơn những giá trị tích cực.

    Có 1 lần, 1 lần duy nhất mình inbox cho dì, lúc mình cực kì đau đớn mệt mỏi, mình nghĩ là Dì phải có hơn trăm, nghìn inbox cơ, nhưng chỉ vài phút sau, Dì đã reply mình, nói những điều mà không ai nói với mình như vậy cả, Dì đã cổ vũ tinh thần mình rất nhiều. Mình cũng muốn trở nên như vậy, mỗi ngày cho ai đó một lời khuyên, một lời an ủi hay đơn giản là lắng nghe và nói rằng "cố lên, không sao đâu". Những giá trị tích cực, dù là nhỏ thôi, đã đủ viết nên một cái kết rất khác rồi. Chon nên nếu nghề tay phải của mình là kinh doanh, nghề tay trái là viết lách, mình muốn thêm một nghề "tay trung", một Mentor lan truyền giá trị tích cực, chia sẻ những đều hay ho thú vị, mang lại cơ hội nâng cao tinh thần kỹ năng kinh nghiệm làm việc cho nhiều bạn trẻ, mình gọi đây là nghề "tay trung", vì tay này nó mọc ở giữa, mọc ra từ tâm.

    Kết bạn nè cả nhà yêu, trước khi đủ sức đảm đương 2 tiếng "Mentor", mình hứa sẽ đảm nhận 1 tiếng "Friend" trước nhé.
    Cảm ơn dì và các bạn đã đọc.
    Tú Kiểng 07.04.2020

  • yub 在 Pai Syahira Facebook 的最佳解答

    2019-12-21 18:42:08
    有 11 人按讚


    Pai Al Aufa Muhammad Amin.

    Lahir 18/01/2017 , nak masuk 3 tahun dah next year.

    Budak comot :

    Ibu, pakai tali pinggang.. Nanti polis marah..

    Ibu, bawak keta slow, nanti langgar orang

    Ibu, aufa batuk hingus uhuk uhuk, beli ubat batuk bole?

    Ibu, nak pegi spital jumpa doktor tak?

    Ibu, aupa nak basuh tangan makan kek tu..

    Ibu pa yanggg bu.. Nak yub pon ibu ok tak..

    Ibu, cukkk bu kentut.. pa kentut kuat.

    Hmmm hahahhaa telatah tak pernah kering gusi. Banyak mulut like ibu.. Baru 2 tahun lebih pot pet dia tak leh bincang. Tq anak teman ibu sokmo dan bersama perjuangan ibu. Bila ibu cakap siap cepat teman program ibu japgi.. He said "👌 ok ibu jom"

    MasyaAllah aura dia... Macam mana ibu tak semangat meneruskan perjuangan? Haruslaaa auuuuu chaiyok

你可能也想看看

搜尋相關網站