[爆卦]TNXP是什麼?優點缺點精華區懶人包

雖然這篇TNXP鄉民發文沒有被收入到精華區:在TNXP這個話題中,我們另外找到其它相關的精選爆讚文章

在 tnxp產品中有6篇Facebook貼文,粉絲數超過45萬的網紅Quynh Huong Le Do,也在其Facebook貼文中提到, [Quỳnh & Những trải nghiệm tâm linh giờ mới kể] Bài 1: TẤT CẢ CON DÂN VIỆT LUÔN CÓ ÔNG BÀ TỔ TIÊN MÌNH CHỞ CHE, BẢO VỆ Phần 1: CÁI DUYÊN ĐƯA TỚI VỚI ...

 同時也有3部Youtube影片,追蹤數超過3萬的網紅Duc Phu Tran,也在其Youtube影片中提到,Dâng hương hoa và lễ viếng tại Nhà Bia Tưởng Niệm Liệt Sĩ TNXP Toàn Quốc và Mộ 10 Nữ Liệt Sĩ TNXP......

tnxp 在 Thatha saputra 타타 사푸트라 Instagram 的最佳貼文

2021-05-29 03:23:53

kamu tau gak rasa sayang aku tu tulus. tapi kadang suka disepelihin 🥺...

  • tnxp 在 Quynh Huong Le Do Facebook 的最佳解答

    2020-03-13 03:04:42
    有 1,621 人按讚

    [Quỳnh & Những trải nghiệm tâm linh giờ mới kể]
    Bài 1: TẤT CẢ CON DÂN VIỆT LUÔN CÓ ÔNG BÀ TỔ TIÊN MÌNH CHỞ CHE, BẢO VỆ
    Phần 1: CÁI DUYÊN ĐƯA TỚI VỚI ĐỨC THÁNH TRẦN, HAI BÀ TRƯNG 🙏

    Hôm qua, dưới bài viết Thư gửi con trai của mình, một bà mẹ lo lắng hỏi: “Sao chị không cho con bay về Việt Nam?” Một bà mẹ khác gửi tin nhắn vào inbox trang mình, lo lắng về tình hình con chị còn đang học ở Úc, cháu đang lo sợ lắm vì đi ra đường mang khẩu trang sẽ bị dân bản xứ kỳ thị, ném cả bật lửa vào người. Anh xã mình đêm qua về thì chia sẻ một câu chuyện ‘giằng co’ giữa bố mẹ và cậu con trai – cũng đang học ở Anh giống con trai tụi mình. Anh chị thực sự lo lắng và bằng mọi giá gọi con về, dù biết rằng giờ đây khi con về, sẽ bỏ luôn kết quả một năm học. Cậu con trai thì nhất quyết ở lại để học. Thế là bố mẹ lại hoang mang, lo lắng, không biết làm sao những ngày sắp tới…

    Thật lòng, những điều mình sắp viết ra đây không phải là điều dễ chấp nhận, hay dễ tin tưởng cho tất cả mọi người. Bản thân mình cũng thế thôi, nếu không đích thân trải qua toàn bộ những điều này, có đọc hay có nghe, có nhiều khả năng mình cũng nhún vai, nói người này chắc ít nhiều bệnh hoang tưởng. (Mình là đứa có Mũi tên 1-4-7 trong ngày sinh mà, Mũi tên Thực tế, có thấy mới tin). Thế nên, xin thưa trước, toàn bộ những gì mình sắp chia sẻ ra ở đây, và có thể thêm một số bài nữa trong thời gian tới, là hoàn toàn có thật, và là những điều mà bản thân mình và các anh chị em nhà MayQ chúng mình trải qua trong khoảng trên dưới chục năm nay. Nếu bạn tin và cùng giữ lòng tin ấy cùng chúng mình, thật sự tốt quá. Nếu bạn không tin, xin chỉ đơn giản rời khỏi trang này và ra đi, mình xin phép từ chối bất kỳ sự phản biện, trăn trở, đối kháng niềm tin nào. Mình nhận ra, trong các vấn đề thuộc tâm linh, đó kiểu như “Duyên ai người đó cảm”. Nếu bạn đọc vào và cảm nhận được những gì mình nói, chúng ta cùng tần số rung động, có thể giao hòa, vậy thôi à.

    Đây, xin được nói trước, là những bài viết rất dài, kéo dài qua nhiều phần.

    Viết những dòng này khi tràn ngập các mạng xã hội vẫn là những hoang mang, lo lắng, những mờ mịt cho tương lai chung của không chỉ một gia đình, hay một đất nước, mà của toàn cầu. Mình cũng có con trai đi học xa, những ngày này nó cũng đang đấu tranh với nỗi lo lắng và sợ hãi, khi phải gần như đơn độc trụ lại một trong những vùng có dịch bệnh gia tăng. Bản thân mình và gia đình đều đang sống trong một cộng đồng chung mà cho dù bạn cẩn thận cỡ nào, chúng ta đều không thể cản nổi sự tiếp cận của những F1, F2, F3…,đã nhận diện hay chưa nhận ra, hoặc giả, chính bản thân chúng ta có thể là những F2, F3… mà chúng ta nào có biết. Người Việt mình trên toàn thế giới còn đang sống trong một nỗi đau không kém nỗi lo sợ về dịch bệnh, đó là sự kỳ thị, căm ghét từ những người bản địa, và khuynh hướng này đang ngày càng có vẻ lan rộng, có vẻ trầm trọng hơn… Miền Tây đang oằn trong cơn khát của hạn hán và ngập mặn, và những gì mình đang nhìn thấy mỗi ngày là những cố gắng trong vô vọng, những nỗ lực nhỏ nhoi để “cứu người dân miền Tây” một cách rất bị động. Và sau đó, nhiều người cũng đang nhìn ra, là viễn cảnh của một nền kinh tế khủng hoảng toàn cầu sau dịch, mà trong đó, xa xôi gì đâu, mỗi gia đình mỗi người dân Việt Nam mình cùng chung hoàn cảnh đó.

    Tất cả dường như đang nằm trong ‘điểm rơi’ hội tụ của mọi năng lượng tiêu cực kết tủa thành hậu quả, cái mà ông bà ta hay nói, “Hậu quả nhãn tiền”. Hôm trước, cũng trong Thư gửi con trai, mình có chia sẻ qua với con về hậu quả tất thấy của một quá trình dài cả thế giới sống trong vị kỷ, chỉ quan tâm đến hưởng thụ vật chất mà không màng nỗi kiệt quệ chung của quả địa cầu; của lối suy nghĩ tiêu cực ướp dài hạn trong những tác phẩm tinh thần đầy bế tắc rối loạn… Đã đến lúc chúng ta nghiêm túc nhìn lại những gì mình đã làm và đang làm, ‘nghiến răng’ nhận lỗi ‘nghiến răng’ sửa, và sau khi trận dịch này trôi qua, sẽ phải nghiêm túc là một lối sống khác. Ta xây lại từ đầu, cũng không phải là quá muộn. Vẫn còn một đường đời dài phía trước, nhất là các thế hệ con và cháu ta, những người trẻ sinh ra trong thiên niên kỷ 2xxx, những đứa trẻ giàu tính trực giác, đủ sức mở ra và đưa thế giới này lên một tầm cao mới, tầm cao của yêu thương và hòa ái, của sung túc và bình an.

    Cái cảm giác thôi thúc phải viết ra, phải chia sẻ nó thường trực nằm trong trực giác của mình những ngày này. Chắc bạn cũng hiểu cảm giác của mình. Những điều không dễ chia sẻ diện rộng, dù bấy lâu nay, lúc nào hữu duyên trong những dọc dài đường trường của nhà MayQ Go, mình có thi thoảng chia sẻ qua với các khách thương nhà mình, để khẳng định rằng, mình đang sống trong một thế giới song song nhiều tầng năng lượng, nhiều cõi giới, và những gì chúng ta làm thật ra đều đang được Ơn Trên các cõi, rồi Ông Bà Tổ Tiên mình dõi theo sát sao hết, để làm sao mà sống cho đàng hoàng, sao cho tốt đẹp…

    Bản thân mình, cũng như tất cả mọi người thôi, cũng không thể chắc được tương lai. Tuy vậy, nếu mình dùng niềm tin mạnh mẽ để nói với các bạn rằng nước Việt Nam của chúng mình sẽ ổn cả thôi, tất cả người con dân Việt Nam mình, dù có đang sống ở ngay quê hương xứ sở hay đang ở tại bất kỳ một vùng lãnh thổ nào đó trên thế giới, dù là các du học sinh hay bà con gốc Việt đang định cư ở các nước đều cũng sẽ ổn, bạn có cùng tin với mình không?

    Chúng ta sẽ ổn, với điều kiện: bên cạnh tin vào sự đồng lòng, đoàn kết, yêu thương nhau của mỗi người dân – chính là mỗi chúng mình; sự tin tưởng vào tài lãnh đạo sáng suốt và cái tâm của những người đang điều hành đất nước đi qua cơn dịch; chúng ta còn phải Nhớ và Biết ơn Ông Bà Tổ Tiên chúng ta nữa! Đó có thể là các vị Thần mở cõi, các đời Vua Hùng, các vị Thánh, các Anh hùng hào kiệt qua các thời kỳ, có thể là cả ông bà cửu huyền thất tổ gia đình mình!

    Bạn có nhớ, trong bộ phim hoạt hình Coco từng đoạt giải Oscar cách đây hai năm, trong đó chuyển tải thông điệp rất rõ: Thế giới ‘bên kia’ nơi Ông Bà Tổ Tiên ta đang ‘sống’ vẫn đang tồn tại song song với chúng ta! Những người mà, bằng tất cả tình thương bao la của mình, vẫn đang dõi theo chúng ta để phù hộ và vô cùng khát khao được bảo vệ chúng ta. Mà, bằng một lý do nào đó với sự cách biệt trường năng lượng của các thế giới, CHỈ khi nào chúng ta còn Nhận biết sự tồn tại và Nhớ về họ, Biết Ơn và Cầu nguyện hướng về họ, thì Ông Bà Tổ Tiên chúng ta mới có thể bắt được một nhịp cầu năng lượng nối với chúng ta, và trên diện rộng, với đất nước chúng ta, mà bảo vệ, che chở, và phù hộ cho tất cả chúng ta được! Cũng tương tự như vậy, trong phim có ý: Ông bà tổ tiên ta chỉ thực sự ‘chết’ đi khi trên thế gian không còn có ai nhớ về họ nữa! Và bạn biết, sửng sốt thay, đó cũng chính xác là những ý mà mình đã được ‘nhận’ thông qua một kênh tiếp nhận ngoại cảm đặc biệt (mà mình sẽ kể cho các bạn nghe dưới đây), từ trước khi phim Coco ra đời chắc cũng phải hai năm!

    Bạn thử ngẫm xem: Phim bên Mỹ, bối cảnh Mehico, mà sao nó giống y như nếp nghĩ nếp sống trọng ông bà tổ tiên của người Á Đông mình vậy. Và ở tận trời Mỹ, làm sao tư tưởng của những nhà làm phim lại có thể giống y như những gì mà mình đã được ‘một tần sóng’ không phải con người trần, nói cho hiểu, cách đó trước hai năm? Phải chăng, những điều này là có thật, và không phải chỉ có mỗi mình mình, mà hẳn là, thông điệp này đã được truyền đi đến thêm khá nhiều người hữu duyên khác nữa, ở khá nhiều vùng đất và nền văn hóa khác nhau nữa? Những người mà, có thể do điều kiện đặc thù, họ có thể lan tỏa được ý nghĩa thông điệp này đến rộng hơn, các cộng đồng quanh họ?

    Mình nói đây không phải để tạo sự chú ý mùa dịch bệnh hay đang mơ màng giữa thực tế. Mình có một cảm nhận rất rõ, một niềm tin thật chắc chắn, rằng tất cả chúng ta đều đang được bảo vệ và che chở với tất cả tình yêu thương từ Ông Bà Tổ Tiên mình. Không phải chỉ là ông bà tổ tiên – ‘Cửu Huyền Thất Tổ’ của riêng mỗi gia đình, mà còn là các bậc Đại Tiền Bối của cả một đất nước, hay những người đã ngã xuống vì đất nước, qua rất nhiều thế hệ!

    Bây giờ, những ai đã từng theo dõi trang mình lâu lâu sẽ cùng ngẫm lại đi. Đâu phải không dưng, tụi mình lại ‘đẻ ra’ chuỗi tour Hùng Sử Việt, qua đó đưa người về lại những đất thiêng và về lại trong sự kính nhớ các anh hùng hào kiệt: Hai Bà Trưng, Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, các đời vua vận hành những triều đại rực rỡ nhất trong lịch sử Việt: Nhà Lý, Nhà Trần…, hay những Vị Thần trong truyền thuyết mà cho đến nay dân gian vẫn kính ngưỡng: Thánh Gióng, Sơn Thánh Tản Viên tức Sơn Tinh? Đâu phải tự nhiên nhà MayQ tới lui nhiều lần và đưa khách ra Côn Đảo? Đâu phải ngẫu nhiên, chúng mình đã khảo sát tuyến và, năm trước còn dự định mở tuyến Quy Nhơn – Bình Định, nơi có vua Quang Trung Nguyễn Huệ, hay ra Hà Tĩnh – Nghệ An, nơi có những người thanh niên chiến sĩ đã ngã xuống, như Mười cô gái Ngã Ba Đồng Lộc, như những TNXP Truông Bồn, hay Hang Tám Cô ở Quảng Bình… Và quả thật, những tháng qua, cũng đã có khá nhiều bạn trang mình tham gia các chuyến đi này, cũng đã cảm nhận rất nhiều những ý nghĩa đặc biệt – vượt ra ngoài ý nghĩa ‘Du lịch, tham quan’ thông thường, ở những nơi ‘đất thiêng’ chúng ta đến, phải không?

    Với một người tự nhận là dốt sử và ít liên quan tới lịch sử như mình, quả thật việc chủ động nghĩ đến, mở những tour tuyến hay chuyến đi đặc thù thế này, là điều khó thể.

    Vậy, hôm nay mình khẳng định với các bạn, mình – bạn Quỳnh Hương đây – đã hoàn toàn được ‘dẫn dắt’, thông qua những cái duyên kỳ lạ, mở đầu từ khoảng sáu năm trước.

    Ngày đó, năm 2014, mình vẫn đang còn làm việc cho Đài Truyền hình TP.HCM (HTV). Chúng mình làm cuộc thi ca hát cho người lớn tuổi, tên là Tiếng hát mãi xanh. Cuộc thi có ba bảng, trong đó, năm ấy, có một cô thí sinh ở Bảng A là người từ Nam Định vào thi. Cô được vào vòng Chung kết, thế là cùng với hai em trong đội nội dung và ekip quay, tụi mình lên đường ra Nam Định để quay gia cảnh cô ấy.

    Thời điểm bấy giờ, nhắc lại là mình hoàn toàn mù mờ về tâm linh, cũng không hề lưu ý đất Nam Định có một nơi rất nổi tiếng gọi là ‘Đền Trần’, nơi mà hàng năm vào dịp Rằm tháng Giêng, có cả hàng trăm ngàn người nhộn nhịp trẩy về, chen vai không lọt để cố gắng thỉnh cho được ‘Ấn Đền Trần’, với niềm tin rằng sẽ được phù hộ để có một năm an lành, làm ăn thịnh vượng. Ngày đó chúng mình ra quay hình khá tốt đẹp, ấn tượng của chúng mình về đất Nam Định cũng rất tốt. Và một trong những ấn tượng sâu sắc nhất của tụi mình là, tụi mình được đưa ra viếng Đền Trần, vì một người nhà của cô thí sinh ấy có người quen làm việc trong đền. Lúc chúng mình ra đến nơi, toàn bộ không gian đền thật trang nghiêm, mang lại một cảm giác khó tả về sự linh thiêng. Đền vắng vì đã qua mùa lễ hội. Duy chỉ có gian chánh điện bên khu thờ Đức Thánh Trần – tức Hưng Đạo Đại Vương Trần Hưng Đạo thì đang có một lễ cúng hầu đồng, người hát hóa thân vào nhiều nhân vật tâm linh rất nhập tâm, người ngồi xung quanh người đàn người gõ trống người hát… thật hay, và cả khá nhiều người, mình đoán là gia chủ của đám cúng, ngồi hầu xung quanh. Tụi mìn say mê theo dõi đám hầu đồng này một lúc lâu. Người nhà của cô thí sinh đưa tụi mình đến bác thủ từ - tức người đang trực quản trị đền, và tụi mình mỗi đứa được bác tặng cho một vuông vải màu vàng có in mực đỏ vuông vắn, trong vẽ những chữ cổ. Bác nói, các con giữ ở nơi tôn kính nhé, “Ấn Đền Trần” đó, quý giá lắm đó, sẽ theo hộ độ các con được nhiều điều!

    Ấy thế mà tụi mình ‘bỗng dưng được lộc’! Cảm giác thật lạ lẫm và cảm kích. Mình nghe nói ở đây linh (thiêng) lắm, thế là mình cũng vào đảnh lễ Đức Thánh Trần, và theo suy nghĩ của mình thời điểm đó, mình cũng xin Ngài ba điều:

    1/ Cuộc thi Tiếng hát mãi xanh của chúng mình năm đó, làm ơn… có một quán quân nào đó lớn lớn tuổi chút. (Ta nói nói tới đây thật xin lỗi các thí sinh bảng trẻ nhất của THMX, hihi, nhưng vì đã liên tiếp ba năm trước đó toàn các thí sinh bảng trẻ nhất đoạt quán quân, mình thật lòng mong các cô chú lớn tuổi cũng có cơ hội thì cuộc thi mới mang màu sắc trọn vẹn)

    2/ Năm đó mình thi tốt nghiệp Cao học ở Nhạc viện TP.HCM. Mặc dù đã chuẩn bị đề tài rất kỹ lưỡng, tuy vậy mình vẫn xin, cho con thi tốt nghiệp suôn sẻ ^^

    3/ Và thứ ba, điều này hơi cá nhân một chút. Thời điểm đó tụi mình đang xây nhà mới ở Nhà Bè, là căn nhà chúng mình đang ở sáu năm nay. Chúng mình thật lòng mong bán được căn nhà thương thiết ở Điện Biên Phủ cho một người tử tế, để tụi mình yên tâm về nhà mới.

    Xin là xin như thế, nhưng thật lòng, mình không dám mong cầu. Thế nhưng thật lạ lùng, chỉ khoảng vài tuần sau chuyến đi, cả ba lời nguyện cầu của mình đã trở thành hiện thực! Cuộc thi THMX của chúng mình, sau chung kết, anh Huyên Chí Bình thuộc Bảng B (tuổi trung niên) đã đoạt quán quân. Mình có kỳ thi tốt nghiệp Cao học Nhạc viện rất suôn sẻ, kết quả rất tốt đẹp. Và điều kỳ diệu nhất là, căn nhà Điện Biên Phủ quả thật được bán cho một anh nghiên cứu sinh từ Mỹ về, người đã thích và mua luôn căn nhà chỉ trong một vài ngày!

    Thật lòng, cũng từ sự việc này, trong lòng mình, ‘Đền Trần’ đã có ấn tượng sâu thêm một bậc, và ‘Đức Thánh Trần’ trong lòng mình cũng đã không còn chỉ đơn thuần là một vị tướng tài trong lịch sử. Và mình bắt đầu lờ mờ nhận ra, vì sao trải qua bao nhiêu thế kỷ, hình ảnh Ông vẫn lưu lại trong lòng con dân nước Việt như một vị Thánh Cha, không phải một vị Tướng. Và cũng ngạc nhiên đầy thú vị khi nhận ra, mình đi ra phía Bắc Trung Bộ và phía Bắc, đâu đâu cũng có Đền thờ Đức Thánh Trần, hoặc gian thờ Đức Thánh Trần rất sâm nghiêm. Ngạc nhiên hơn nữa, khi một ngày đẹp trời, mình đi trên đường Võ Thị Sáu ở TP.HCM mình, ngay đoạn đầu từ đường Đinh Tiên Hoàng rẽ vào, bên tay phải sẽ có một gian thờ rất rộng rãi trang nghiêm, đó cũng chính là Đền thờ Đức Thánh Trần. Vậy mà mấy chục năm nay ở Sài Gòn, mình đi qua đi lại chắc cũng có trăm lần, mà nào có để ý! Thế là từ đó, hàng năm, sau khi Tết xong đi làm lại, mấy chị em trong công ty sẽ dành ngày đầu tiên sau khi chúc Tết để đi viếng các chùa thân thương, nay mở rộng ra, viếng thêm Đền Đức Thánh Trần trên đường Trần Hưng Đạo.

    Một ngày, trên FB của thằng bé em trong team, cậu bé từng theo mình đi quay thí sinh THMX ngoài Nam Định, mình đọc được dòng viết: “Có ai biết được thì chỉ dùm cho mình, vì sao người ta đã chết rồi mà còn bị đói, và phải đi xin ăn? Người chết làm sao ăn được? Và tại sao người chết rồi thì sẽ không có chân?” Ta nói, giữa đêm, mình đọc được những dòng đó mà… nổi cả da gà. Mình lật đật gọi điện thoại cho nó, nói “Nè, mày đừng hù chị ^^ Chị không biết gì nhiều về việc này để giúp em được, nhưng anh xã chị, thời điểm đó mới đi dự hội thảo ở đâu đó về, người ta tặng cho một cuốn sách tự truyện của một nhà ngoại cảm từng là một cô giáo. Chị đang đưa cho chị T. đọc, em lấy lại từ chị T. và tham khảo qua coi cuốn đó có giúp gì được em không nha!” (Mở ngoặc, cô nhà ngoại cảm này này không phải cô Bích Hằng, mà vì mình cũng không dám đọc, đưa luôn cho một người bạn giữ đọc, nên nay cũng không nhớ tên cô ấy là gì. Nhưng đây cũng không phải một chi tiết quan trọng, nên thôi cũng không cần nhắc thêm).

    Cuộc trò chuyện qua điện thoại giữa mình và cậu em sau đó… quả thật làm mình nổi da gà hơn nữa, mà nếu đủ duyên mình sẽ kể lại trong một bài viết khác, nằm trong một văn mạch tâm linh khác (Ta nói, khoảng năm năm trở lại đây mình trải qua rất nhiều chuyện tâm linh kỳ lạ và thú vị mà, bây giờ ngồi ghi chép lại, chắc nó phải ra cả cuốn sách dày, má ôi!) Điểm có liên quan đến văn mạch tâm linh của bài viết này, là một trong những chi tiết nó bao gồm trong cuộc trò chuyện điện thoại này, nó nói: “Thật ra em có cảm nhận lâu rồi, là hình như em có khả năng nhận được ‘sóng’ của những ai đó không phải đang sống bằng xương bằng thịt trên cõi đời này chị ạ. Chẳng hạn như, những lần chị cúng trái cây trong phim trường trước khi chạy chương trình Thay lời muốn nói hàng tháng, chị đứng khấn, em nghe rõ có những ‘người’ lắng nghe chị. Hay như hồi lúc chị đứng khấn ở Đền Đức Thánh Trần ngoài Nam Định, em cũng ‘nghe’ ra, có người đang lắng nghe chị đó!”

    Má ơi, tới đây thì đúng nghĩa da gà mình nổi lên từng đợt. Mình nói với cậu em, thôi, nửa đêm rồi, em đừng nói nữa kẻo đêm nay chị ngủ không được ^^ Và mình kể cho anh xã mình nghe. Và anh xã mình, với cái đầu sắc bén của người làm báo, im lặng tiếp nhận.

    Kể từ thời điểm đó trở đi, hai chị em mình bắt đầu một hành trình ‘tầm sư giải đạo’ cho cậu em. Mình quyết tâm giúp nó hiểu được những điều nó đang tiếp nhận ngày càng thường xuyên ngày càng rõ, để tránh cho nó sự hoang mang, để nó còn yên tâm làm việc cho mình được chứ. Đó là một hành trình dài qua nhiều chặng đường, nhiều sự ngẫm và vỡ lẽ, và ngỡ ngàng nhìn ra và nhận ra, mà mình cũng sẽ kể trong một loạt bài viết khác nữa, nếu đủ duyên.

    Một trong những thành quả thu được qua hành trình này, là cậu bé mỗi ngày một bình tĩnh hơn, tiếp nhận được rõ ràng hơn. Sau này, khi mình đọc được cuốn Đồng quan của nhà nghiên cứu Đức Kiên viết về cuộc đi tìm hài cốt Tổng Bí thư Hà Huy Tập, mình mới biết, khái niệm Đồng quan là để chỉ những người có khả năng ngoại cảm đặc biệt như cậu em team mình. Họ gần nhữ những cái ‘ăng ten’ nhạy, bắt được các loại ‘sóng’ vi tế mà mắt thường người không thấy được, tai người thường cũng không nghe được. Mà nó cũng không thuần túy là sóng âm hay sóng hình ảnh, nó là những dạng ký hiệu đặc thù mà tùy thuộc vào tầng cảm xạ và cả tri thức của ‘đồng quan’ – tức nhà ngoại cảm, thì họ sẽ có thể hiểu được tới đâu và diễn dịch lại rõ ràng cụ thể đến mức độ nào.

    Một mùa Tết xong, như thường lệ, tụi mình lại dành thời gian đi viếng các chùa và đền quen thuộc. Lộ trình của chúng mình luôn bao gồm Tịnh xá Trung Tâm trên đường Nguyễn Trung Trực ở Bình Thạnh, ngôi chùa đặc biệt mình hữu duyên, đã hầu như là nơi vỡ tâm linh đầu tiên cho mình hồi đó, lúc mình được chỉ ra cầu nguyện cho mình và anh xã cưới được nhau đó (điều này mình đã từng kể trong một bài viết trước đây rồi). Thì trên đường đi từ Tịnh xá Trung Tâm để về Đền Đức Thánh Trần trên đường Võ Thị Sáu Q.1, tụi mình đi ngang qua một con đường nhỏ, hôm ấy trong một gian đền ven đường cũng cờ phướn đủ màu, trông rất vui mắt. Tụi mình bèn rủ nhau đi vào lễ luôn, chắc đây cũng là một dạng thờ Thần Hoàng địa phương chứ gì. Ai ngờ vào đến cổng mới đọc rõ: Đền thờ Hai Bà Trưng.

    Bước vào trong, cũng là một cảm giác rất sâm nghiêm và thanh tĩnh. Lúc đó mình chưa biết nhiều về năng lượng, chỉ cảm nhận một cảm giác rất nhẹ nhàng thư thái khi ngồi đảnh lễ Vua Hùng, các vị Mẫu và Hai Bà ở trong đền. Đang ngồi lễ lạy thì cậu em khều mình, nói “Chị ơi, hình như ở đây có vị nào muốn nói chuyện với chị!”

    Ôi, một cảm giác vô cùng khó tả! Mình nhanh chóng vượt qua sự sửng sốt, xin hỏi mình đang được trò chuyện cùng ai, và vị muốn nói với mình về việc gì. Thì cậu em cũng không nhận ra tín hiệu đầy đủ, chỉ biết rằng đó là một người nữ. Vị này muốn truyền đạt lại cho mình cách lấy năng lượng từ mặt trăng, từ gió, từ các loại hoa (có dạy luôn cho mình ý nghĩa của loài hoa đêm mang tên mình). Và Vị nói, có dịp thì hãy thu xếp đi một chuyến ra Đền Hát Môn, nơi đó có nhiều người đang đợi. Và quan trọng hơn, ở nơi đó, mình sẽ được tặng một viên ngọc quý, vốn… nằm dưới dòng sông Hát, mà nếu có được viên ngọc này trong người, mình sẽ có đủ lực để làm tốt những tâm nguyện của mình đối với chị em phụ nữ.

    Mình ngẩn tò te, hỏi cậu em, Đền Hát Môn nằm ở đâu? Nó tra Google, bảo Đền Hát Môn nằm ở huyện Phúc Thọ, đâu ở tận ngoại thành Hà Nội. Mình ngẫm nghĩ, mình ở tuốt trong Nam, nếu năm thì mười dịp có ra Hà Nội công tác cũng ở lòng vòng đâu đó trong nội thành, làm gì có khả năng đi ra tới vùng ngoại thành này. Nên mình cũng không để nó vào đầu, coi như một lời đề nghị ngoài tầm thực hiện, vậy thôi, chắc cũng không ai trách mình đâu mà! Đó là vào khoảng năm 2015.

    Cuối mùa hè năm đó, Tin con trai mình bỗng dưng nằng nặc đòi mẹ dẫn ra Bắc thăm viếng các đất thiêng. Nào giờ con trai mình rất mê lịch sử và địa lý, nên yêu cầu đó của con, mình không ngạc nhiên. Và mình đã nói rồi, cái gì con yêu cầu mà mình thấy nó bổ bề ngang bổ bề dọc cho kiến thức, hay trải nghiệm, hay cả lòng biết ơn của nó với tổ tiên đất nước, mình đều chấp nhận. Thế là hai mẹ con lên đường, con đòi đến thăm Hưng Yên và Nam Định.

    Chuyến đi đã rất đẹp. Chúng mình đã viếng thăm nhiều đền thờ, chùa cổ, cả nhà thờ cổ của những vùng này. Trong đó, mình thực sự ngạc nhiên, từ chỗ không có khái niệm gì, vì sao chỉ sau một năm, mình đã có cơ hội quay lại Đền Trần! Mình nghiêm trang đảnh lễ cám ơn Đức Thánh Trần, cũng không quên nguyện cầu cho quốc thái dân an, gia đình khỏe mạnh, con mình học hành sáng suốt nên người…

    Hai năm sau, mùa hè tới, cậu con lại… nhất định đòi quay trở lại đất Bắc! Lần này, lộ trình nó vẽ ra bao gồm cả Làng cổ Đường Lâm ở ngoại thành Hà Nội. Mình nói, được, con viết ra hành trình đi, lần này ta đưa cả gia đình mình đi chơi cùng luôn nha!

    Tới đây thì mình đã có kể nhà mình nghe trong một bài viết, cách đây khá lâu rồi, tuy không nói rõ hết ra các chi tiết tâm linh, như bây giờ. Tụi mình lên xe, chiếc xe thuê 16 chỗ, lái xe là một người chưa từng quen biết mà cũng không có thời giờ để trò chuyện, vì lên xe là tụi mình đã mệt quá, ngủ gà ngủ gật để cậu lái xe đưa đến nơi. Đang ngủ thì xe bỗng thắng gấp, đầu mình đập vào băng ghế phía trước làm tỉnh cả ngủ. Mình mở mắt quan sát xung quanh. Xe chúng mình đang chạy giữa hai bên ruộng lúa mênh mông, và bên phải lề đường, có một tấm bảng chỉ dẫn: “ĐỀN HÁT MÔN, đi vào 500 mét”! Nói thật, trong cái đầu còn lơ mơ ngủ của mình lúc đó, làm sao có thể nhận ra được gì. Tuy nhiên, khi xe tiếp tục chạy thêm tầm chục mét thì mình bắt đầu ngờ ngợ ra… cái tên “ĐỀN HÁT MÔN” có vẻ… quen quen? Ngẫm thêm vài giây, mới nhớ, má ôi, ĐỀN HÁT MÔN chính là cái nơi hồi đó, Vị Nữ nào ở Đền Hai Bà Trưng trong Sài Gòn đã từng khuyên mình “Nên thu xếp ra thăm” đó! Cái là mình lật đật kêu cậu tài xế quay đầu xe lại, chạy vào viếng Đền Hát Môn trước đã. Thấy vẻ mặt mình còn thảng thốt sững sờ không tin được, cậu lái xe có vẻ đắc ý lắm. Cậu không biết cậu đang làm gì được cho mình, chỉ cảm thấy, việc này là một ‘thu hoạch ngoài ý muốn’ của chúng mình. Cậu nói, “Đấy là nhờ em tự rẽ đi đường tắt chị mới đến được đền này đấy nhé! Chứ đi đúng đường lên Đường Lâm, chị không đi ngang đây được đâu!”

    Mình lại nổi da gà!

    Mình bắt đầu cảm nhận rõ, những gì đang đưa đến với mình hoàn toàn nằm trong một lộ trình không hề ngẫu nhiên. Nó hẳn nhiên phải có một sự sắp xếp vi tế bởi những đấng nào đó, khiến cho những ‚tín hiệu‘ ban đầu gửi đến mình, nếu bị vô tình cố ý bỏ qua, rồi mình cũng sẽ được dắt tới tận nơi tận chỗ! Và cái nơi ‚tận nơi tận chỗ‘ ấy, cụ thể trong lần ấy, chính là Đền Hát Môn ở Phúc Thọ, Hà Nội, nơi đền gốc thờ Hai Bà Trưng, vì dòng sông Hát nơi Hai Bà đã nhảy xuống trầm mình sau khi thua trận, nó vẫn còn đang chảy ngang trước cửa đền!

    (còn tiếp)
    (13.3.2020 – QH)

    #HaiBaTrung #DucThanhTran
    #TatcaCondanVietdeudangduocChocheBaove
    #BietOnOngBaToTienminh
    #QuynhvaNhungTrainghiemTamlinhGiomoike

  • tnxp 在 Quynh Huong Le Do Facebook 的最讚貼文

    2018-07-24 10:39:16
    有 124 人按讚

    [Full video - bản đẹp]
    “NHỮNG ĐOÁ HOA BẤT TỬ”

    Hôm nay kỷ niệm đúng 50 năm chiến thắng Đồng Lộc và tưởng nhớ 10 cô gái TNXP hy sinh tại Đồng Lộc khi đang làm nhiệm vụ.

    Thể theo yêu cầu của nhiều bạn trang mình, chúng mình xin phép đăng tải lên đây phần nghệ thuật của chương trình Tổng kết và trao giải cuộc vận động sáng tác ca khúc "Kỷ niệm 50 năm chiến thắng Đồng Lộc" - Những đóa hoa bất tử diễn ra tại Trung tâm Văn hoá và Điện ảnh Hà Tĩnh đêm 20/7 vừa qua. Mọi người ai bỏ lỡ hôm truyền hình trực tiếp hôm ấy thì hôm nay xem lại nha. Cũng là một cách tưởng nhớ đến các anh các chị liệt sĩ TNXP Đồng Lộc nhân ngày đặc biệt này...

    Chương trình do Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh và Tỉnh uỷ Hà Tĩnh chỉ đạo thực hiện, Báo Thanh Niên và Tỉnh đoàn Hà Tĩnh phối hợp tổ chức, công ty CP Báo Thanh Niên thực hiện, bạn Quỳnh Hương và cậu em Đoàn Hùng Vũ Phong chung tay làm đạo diễn và kịch bản. Chương trình có sự góp sức của nhiều người lắm, khó có thể kể hết mà không bị sót. Nhưng rất biết ơn từng thành viên đã góp mình vào cho cảm xúc chung của chương trình.

    Chương trình có các ca sĩ: chị Ánh Tuyết, các bạn Phương Thanh, Đan Trường, Đức Tuấn, Hồ Trung Dũng, Kasim Hoàng Vũ, Bùi Lê Mận, Vũ Thắng Lợi, Đăng Thuật, Hoàng Ngọc Sơn, Tố Ny...; hai bạn xiếc xinh đẹp ‘nàng thơ - chàng thơ’ của mình: Phương Đông - Trịnh Thắng, hai MC dễ thương Bình Minh - Phí Linh. Các bạn múa thật sự đáng yêu của mình đến từ Nhà hát Giao hưởng, Nhạc - Vũ kịch TP.HCM và Trung tâm Ca nhạc G-Music Hà Tĩnh, các bạn biên đạo Anh Nguyên, Hoàng Yến, Hồ Phi Điệp; em trợ lý biên tập Rickie Đạt Nguyễn...

    Cám ơn đặc biệt đến anh Cao Minh Hiển, chị Đào Hồng Hạnh đã tin tưởng mà giao hai chị em QH đảm nhiệm vai trò đạo diễn trong một chương trình quan trọng và ý nghĩa thế này.

    Cám ơn cả rất nhiều người âm thầm đứng trong bóng tối để chương trình diễn ra được ấm áp, cảm động như chúng mình mong ước.

    (24.7.2018 - QH)
    #50namchienthangDongLoc
    #Nhungdoahoabattu

  • tnxp 在 Nguyễn Xuân Bắc Facebook 的最佳貼文

    2016-09-24 08:19:21
    有 2,850 人按讚


    Trồng cây tai Ngã Ba Đồng Lộc- nơi có hàng trăm người đã ngã xuống để bảo vệ đất mẹ-trong đó có 10 liệt sỹ nữ TNXP huyền thoại!
    Phát sữa cho trẻ nghèo tại đó!
    Thắp hương thành kính tới những liệt sỹ Truông Bồn!
    Ngẫm lại một ngày thật đáng nhớ!!!!!

  • tnxp 在 Duc Phu Tran Youtube 的最佳解答

    2019-07-14 01:46:37

    Dâng hương hoa và lễ viếng tại Nhà Bia Tưởng Niệm Liệt Sĩ TNXP Toàn Quốc và Mộ 10 Nữ Liệt Sĩ TNXP...

  • tnxp 在 Duc Phu Tran Youtube 的精選貼文

    2019-07-13 08:53:40

    Giới thiệu : câu chuyện hy sinh của 10 Nữ TNXP tại chiến trường Ngã 3 Đồng Lộc ....

  • tnxp 在 Duc Phu Tran Youtube 的最佳貼文

    2018-05-26 02:00:17

    Giới thiệu : lễ dâng hương hoa tại Nhà Bia Tưởng Niệm Liệt Sĩ TNXP toàn quốc và 10 Nữ Liệt Sĩ TNXP

你可能也想看看

搜尋相關網站